NGƯỜI GIẢI MÃ DẤU VẾT VỤ ÁN NGUYỄN ĐỨC NGHĨA

Một bạn dạng án tử hình đến Nghĩa, đó là 1 sự trả giá bán xứng đáng. Tuy vậy nỗi đau thì vẫn còn đó mãi với gia đình Linh. Đó mới thực sự là hậu quả khốc liệt của tội ác…


Tôi, với tư cách là một trong nhà báo, đã từng chạm chán Nguyễn Đức Nghĩa các lần: từ dịp anh ta bị bắt giam tại Phòng công an Hình sự Công an TP Hà Nội, cho tới những ngày chờ xét xử trên Trại tạm giam Hà Nội, đến phiên sơ thẩm và phúc thẩm.

Bạn đang xem: Người giải mã dấu vết vụ án nguyễn đức nghĩa

Nghĩa, đối lập tôi, trong toàn bộ những lần ấy, mọi ở khoảng cách rất gần, có những cuộc truyện trò khá thoải mái, gồm có cuộc chat chit đong đầy nước đôi mắt của Nghĩa nhưng tôi tin, đó là hầu như giọt nước đôi mắt sám hối, dù đang quá muộn mằn.

Nhưng lần nào cũng vậy, cảm xúc lạnh bạn vẫn xộc cho trong tôi. Nhất là khi tôi chú ý vào đôi tay Nghĩa. Đôi bàn trắng tay trẻo lắm, thư sinh lắm, nhưng sao hoàn toàn có thể ra tay giết người một phương pháp tàn độc mang đến vậy. Nhìn đôi bàn tay ấy, tôi luôn luôn bị ám hình ảnh bởi gương mặt trong sáng của Linh vào di ảnh và gương mặt cực khổ của cha Linh.

Cô gái không có tội ấy đã bị tiêu diệt một cách oan uổng dưới đôi bàn tay nhìn trắng trẻo thư sinh kia. Cha Linh cứ sau mỗi phiên tòa xét xử kẻ giết nhỏ mình lại hốc hác hơn, khổ cực hơn.

Và, một bản án tử hình đến Nghĩa, đó là 1 trong sự trả giá xứng đáng. Dẫu vậy nỗi đau thì vẫn tồn tại mãi với mái ấm gia đình Linh. Đó new thực sự là hậu quả quyết liệt của tội ác…

*
Nghĩa nhảy khóc trong phiên tòa xét xử phúc thẩm.

Nghĩa cúi đầu như núm thu bản thân lại trước ống kính thứ ảnh.

- Em vẫn nhận ra quà thăm nuôi của mái ấm gia đình đều chứ? - Tôi hỏi.

- Tuần nào cũng có quà chị ạ, không thiếu mọi lắp thêm vật dụng thiết yếu.

Giọng Nghĩa bước đầu nghẹn lại. Mười ngón tay đặt trên bàn cứ vậy đan ghì vào nhau. Nghĩa bặm môi lại, lạng lẽ một hồi, thế kìm nén nhằm khỏi nhảy ra giờ đồng hồ khóc.

- Bố người mẹ em thật khổ, chắt chiu từng đồng bạc đãi nuôi em khôn lớn, nạp năng lượng học lối hoàng. Nạm mà, em chưa trả nghĩa được gì thì hiện nay ông bà lại yêu cầu lặn lội từ tp. Hải phòng lên gửi vàng cáp, thăm nuôi em. Chắc bà bầu em khóc những lắm đấy…

Cả ngày ngồi bó gối trong buồng giam, ký ức tuổi thơ cứ núm hiện về, như một cuốn phim quay chậm chạp mà toàn bộ mọi khuôn hình phần lớn làm em nhức đớn. Nhớ từ lúc còn học cấp cho 1, người mẹ ngày ngày dắt đi học, hại em cận thị nặng, qua mặt đường nhỡ va quệt vào tín đồ đi xe pháo máy. Em nên đeo kính từ thời điểm năm lớp 1. Số kính cứ tăng vùn vụt. Hiện giờ đã bắt buộc đeo kính tới 9,5 điốp.

Hồi học cung cấp 3, ra mãi trường Ngô Quyền học, phương pháp nhà cả chục cây số. Chiều chiều tan học cứ thấy em về muộn là ba em lo. Em nhớ nhất là dáng ba ngồi đợi em không tính cửa cùng hình ảnh mẹ bận rộn vào bếp sẵn sàng cơm từng chiều thứ Bảy lúc đón em từ thủ đô hà nội trở về. Bây giờ mọi thứ đã vĩnh viễn là thừa khứ không lúc nào trở lại được nữa. Em không khi nào còn cơ hội được trở về với thân phụ mẹ, cùng với ngôi nhà nhỏ tuổi ở tp hải phòng nữa rồi.

Nghĩa khóc, nhị bàn tay bấu chặt mang mặt bàn, mặc trộn nước mắt cứ gắng tuôn rơi.

Em biết, cho dù em tất cả chết sản phẩm trăm, hàng ngàn lần cũng bắt buộc nào bù đắp được phần đông tội ác quá kinh sợ mà em đã gây ra với mái ấm gia đình Linh, với gia đình em và những người có liên quan khác. Tội tình của em gây ra là vượt lớn, không có bất kì ai kể cả phiên bản thân em, em cũng cần thiết tha sản phẩm được đến mình. Ngay lập tức từ dòng khoảnh khắc nỗ lực dao đâm Linh là em biết, em đã tự tước đi cuộc sống của bản thân mình rồi…

Trong khoảng thời gian từ khi tạo án đến khi bị bắt, em bao gồm về đơn vị hai lần. Thấy em có vẻ như buồn bã, bể chồn, mẹ em hỏi có gì không an tâm không nhưng em không dám thú nhận. Em cũng đi lễ nhà thờ hai lần: một lần sinh sống Tòa chánh trên tuyến đường Hoàng Văn Thụ cách nhà em khoảng tầm gần chục cây số cùng một lần ở nhà thờ nam giới Hà ở gần nhà, nhưng mà em cũng không dám xưng tội trước Chúa. Em cũng nghĩ đến chuyện ra tự thú hoặc từ vẫn bởi thuốc ngủ mang đến nhẹ nhàng với được toàn thây khi về với cat bụi. Tuy nhiên rồi, em đã không làm được gì cả. Đó là phần lớn tháng ngày kinh khủng nhất so với em. Em số đông không ăn, ko ngủ được. Lúc nào thì cũng có cảm hứng đang tất cả một tảng đá siêu nặng đè lên trên ngực em, nghiền tim em đến ngạt thở.

Từ lúc bị bắt, em mơ thấy Linh hai lần. Một lần khi em trong nhà tạm giữ. Em thấy cô ấy hiện nay về, mặc váy đầm trắng toát, đến bên em, sát lắm nhưng thiếu hiểu biết sao khuôn mặt lại vô cùng mờ. Lần máy hai là khi em đã biết thành đưa vào giam vào Hỏa Lò. Lần này, cô ấy cũng mặc cỗ váy trắng toát. Cô ấy cứ đứng quan sát em tuy vậy không nói gì cả. Em cũng chú ý cô ấy, thấy rõ mồn một. Chả hiểu tất cả linh ứng gì không mà hai ngày sau giấc mơ này em dìm được thông báo của Cơ quan điều tra rằng, đã tìm được phần sót lại của thi hài cô ấy rồi.

2.

Xem thêm:

Tại phiên tòa sơ thẩm, khi được nói lời sau cùng, Nghĩa cũng thú nhấn rằng: "Với phần đông tội ác quyết liệt mà tôi đã tạo ra thì dù cho có chịu mức án nào đi chăng nữa vẫn chính là quá nhẹ.

Thậm chí án tử hình hàng ngàn hàng nghìn lần cũng chỉ hỗ trợ cho thân nhân của Linh vơi giảm phần như thế nào sự căm thù với kẻ tội phạm như tôi với thêm phần nào đó rất có thể giảm được sự bít tất tay của dư luận chứ cũng tất yêu nào bù đắp được cái tội lỗi mà lại tôi khiến ra".

Mong ước sau cùng của Nghĩa trước lúc nhận bản án là: "Thời gian trôi đi, khi mà tích tắc đền tội của mình đã qua có một ai kia dự phiên tòa ngày hôm nay, hoàn toàn có thể biết được phiên tòa này qua truyền họa xin nghĩ về về tôi như nghĩ về một nhỏ người bình thường đã gục ngã, sẽ phạm phải sai trái không thể tha sản phẩm công nghệ được, đã yêu cầu trả giá chỉ đắt đến tội ác mà lại mình gây nên chứ không phải nghĩ về tôi như một tên giết người máu lạnh".

Nhưng sau phiên xét xử sơ thẩm ít ngày thì Nghĩa lại làm đối chọi kháng cáo. Báo mạng viết rằng, Nghĩa kháng cáo là vì chưng cha. Rằng, cha Nghĩa sẽ khóc với trong cuộc chạm mặt mặt Nghĩa tại trại giam sau phiên sơ thẩm, cha Nghĩa cứ dặn đi dặn lại Nghĩa rằng, con cần kháng cáo. Rằng, Nghĩa nên có tinh thần vào sự sống, bị tiêu diệt thì ko có thời cơ để chuộc tội đề nghị hãy cố gắng hy vọng vào số đông điều xuất sắc đẹp.

3. phiên tòa phúc thẩm thứ 1 bị hoãn vày sự vắng mặt của LS Ngô Ngọc Thủy, bạn bào chữa cho Nguyễn Đức Nghĩa. Một tháng sau, phiên phúc án được mở lại. Thân phụ Nghĩa lúc này đã mất vào một tai nạn đáng tiếc giao thông. Nghĩa ở tòa, khóc nức nở, cứ đứng lặng trước vành móng ngựa, mặc trộn nước mắt tan tràn qua kẽ tay.

Ông Ba, thân phụ đẻ của nạn nhân Nguyễn Phương Linh, kể từ sau cái chết đớn đau của đứa con gái mà ông khôn cùng yêu quý luôn luôn luôn sống trong một chổ chính giữa trạng bi thiết bã. Sau mỗi lần gặp ông, sinh hoạt mỗi sự kiện pháp luật của vụ án, lại thấy ông già hơn, gương mặt khắc khổ hơn, trầm uất hơn. Xuất phát điểm từ 1 người thân phụ hạnh phúc với đứa đàn bà xinh đẹp, giỏi giang, hiện nay ông là 1 trong người cha đau đớn khi đứa con, 1 phần máu mủ của chính mình đã bị ám sát một giải pháp dã man.

*

Trong phiên tòa xét xử phúc thẩm, ông ngồi ở hàng ghế trên. Sau sườn lưng ông là bà mẹ khổ sở của Nguyễn Đức Nghĩa. Tôi thấy lưng ông còng hơn. Khuôn mặt ông xung khắc khổ hơn so với phiên tòa trước. Lúc vị chủ toạ phiên tòa theo hình thức định buộc phải công bố những lời khai nhấn một cách chi tiết hành vi tội tình của Nguyễn Đức Nghĩa đối vớicon gái ông, tôi chú ý thấy không rước khăn lau nước mắt. đàn bà ông đã trở nên sát sợ hãi dã man, bị tước đoạt đi sinh mạng một bí quyết vô cớ vị bàn tay lỗi lầm của kẻ đứng trước vành móng con ngữa kia. Ông đã biết thành mất con. Không hề nỗi đau nào hơn thế.

Nhưng toàn bộ những người tham gia phiên tòa, cả sơ thẩm và phúc thẩm, các được chứng kiến thái độ bình thản của ông trước bị cáo. Ông tịnh ko một lời rủa sả, miệt thị kẻ đã gây nên nỗi đau khổ tột cùng cho ông với gia đình, dù ông trọn vẹn có quyền căm phẫn. Ông là 1 trong những người hiền hậu nhưng dù vậy thì cũng ko thể đáp ứng nhu cầu được lời khẩn ước của mẹ bị cáo rằng, ông tía ơi xin ông hãy cho con tôi được sống. Ông nói rằng, hãy khiến cho pháp cách thức làm đúng chức trách của mình. Mọi tội ác đều đề xuất bị trả giá bán xứng đáng. Và, sẽ là điều tuyệt vời và hoàn hảo nhất đúng.

Diễn tiến của vụ án Nguyễn Đức Nghĩa

- Đêm 18/5, Nguyễn Đức Nghĩa bị Công an hà thành bắt giữ tại mái ấm gia đình một tín đồ họ sản phẩm ở Thái Nguyên.

- Ngày 7/6, search thấy phần thi thể bị bỏ xuống sông Cấm của nạn nhân.

- Ngày 14/7, tandtc TP thủ đô hà nội mở phiên tòa sơ thẩm và tuyên phát Nguyễn Đức Nghĩa tử hình, đôi khi bị cáo đề nghị bồi thường xuyên cho gia đình nạn nhân Nguyễn Phương Linh 113 triệu đồng. Hoàng Thị Yến bị tuyên phạt 15 tháng tù treo do tội "Không cáo giác tội phạm".

- Ngày 27/7, Nguyễn Đức Nghĩa gửi đơn kháng cáo lên VKSND về tối cao trong các số ấy nhấn dạn dĩ bị cáo ko phạm tội giết bạn với tình tiết tàn nhẫn như phán xét của tòa.

- Ngày 13/10, tandtc tối cao vẫn mở phiên tòa xét xử phúc thẩm xét xử Nguyễn Đức Nghĩa. Tuy nhiên, phiên tòa xét xử phúc thẩm đã trở nên hoãn bởi vì sự vắng mặt của LS Ngô Ngọc Thủy, người đảm bảo an toàn quyền lợi phù hợp pháp mang đến bị cáo. Tại sao mà LS Thủy chỉ dẫn trong lá đối kháng xin hoãn phiên tòa gửi cho tới Hội đồng xét xử phúc thẩm là vì ông phải tham gia một hội thảo chiến lược quốc tế từ thời điểm ngày 12 mang lại ngày 25/10.

- Ngày 11/11, phiên tòa xét xử phúc thẩm được mở lại tuyên y án tử hình so với Nguyễn Đức Nghĩa.

- Ngày 15/11, Nguyễn Đức Nghĩa làm solo xin ân xá, nhờ cán bộ Trại tạm bợ giam Công an TP thủ đô gửi lên chủ tịch nước.

- tháng 1/2012, quản trị Nước vẫn bác solo xin ân giảm án tử hình của Nguyễn Đức Nghĩa.