CÀ PHÊ NGƯỜI SÀI GÒN

*
Cà phê tp sài gòn Xưa & Nay

Bạn sẽ uống cà phê nhiều, các bạn biết hy vọng pha một ly cà phê hoàn hảo nhất đâu tất cả khó. Cà phê loãng nước tuy thế đậm hương thơm thơm, coffe mít quánh quánh nhưng vô vị, hãy lựa chọn 1 tỷ lệ trộn trộn phù hợp là đã đi được 70% phần đường rồi; mong muốn kẹo đồng thời hả? hy vọng hưởng cái xúc cảm chát chát, kia tê đầu lưỡi cần không? dễ mà, cung cấp chút xác cau khô là ngừng ngay. Bạn muốn có vị rhum, thì rhum; bạn thích cái khủng béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ ít bretain vào. Bạn hỏi tôi nước mắm nhĩ để triển khai gì à? Chà, khó quá đi, nói làm sao cho đúng mực đây! Thì để cho nó đậm đà. Đậm làm cho sao? giống hệt như uống coca thì phải gồm thêm chút muối mang lại mặn cơ mà đầu lưỡi ấy mà. Uống chanh mặt đường pha thêm chút rhum đến nó ra dáng tay chơi. Như kẻ hảo ngọt tuy nhiên vẫn cắm răng uống cafe đen ko đường cho lập dị. Thèm đá hy vọng chết tuy nhiên cứ chốn chúng ta nhậu thì nằng nặc đòi uống chay không đá cho giống không giống người, mang lại đẳng cấp. Tôi ko biết, không tả được, mời các bạn hãy thử và tự cảm thấy lấy. Chúng ta đòi cần có bóc sứ, thìa bạc; bạn nói phải nghe nhạc chi phí chiến, nên hút Capstan (dộng vài phân phát hết gần nửa điếu và rít đỏ đầu), Ruby giỏi Basto xanh bắt đầu đã đời, thú vị buộc phải không? bạn đã có đủ phần lớn gì bạn cần, sao lại cứ ưa thích đi uống cafe tiệm? Tôi ko trách bạn đâu. Cafe ngon chỉ mới được một nửa, nhưng bọn họ đâu chỉ việc uống cà phê, họ còn ghiền “uống” con người tại quán cà phê; “uống” không khí và cảnh quan cà phê; “uống” mẩu chuyện quanh bàn cà phê và các thứ nữa. Vậy thì mời các bạn cùng tôi quay trở về không khí cà phê sài gòn những năm cuối 1960 với đầu 1970.

Bạn đang xem: Cà phê người sài gòn

Sài Gòn trong thời gian giữa những năm 1960 mang đến đầu thập niên 1970 tuổi trẻ béo lên cùng tự già đi trong chiến tranh. Mọi “lưu cây viết ngày xanh” đành vội vàng lại; phần lớn mơ mộng hoa bướm từ nó thành lỗi nhịp, vô duyên. Giờ đồng hồ cười trong khi ít đi, hèn trong trẻo hồn nhiên; khuôn mặt, dáng vẻ tư lự, trì trệ dần hơn và đầu óc quan yếu vô bốn nhởn dơ dáy được nữa. Mọi điếu thuốc đầu tiên trong đời được đốt lên; hồ hết ly cà phê đắng được nhấp vào và quán coffe trở thành nơi chốn hẹn hò để dàn trải tâm tư, để lắng dịu suy gẫm. Có một chút bức thiết, thiệt lòng; có một chút ít làm dáng, thời thượng. Đối với một thanh niên tỉnh lẻ mới mẻ và lạ mắt và bỡ ngỡ, thành phố sài gòn lớn lắm, phồn vinh và náo sức nóng lắm. Phan Thanh Giản đi xuống, Phan Đình Phùng đi lên; hai tuyến phố một chiều và ngược nhau như loại xương sinh sống xuyên dọc trung tâm tp giúp định hướng, tạo thuận lợi cho việc di chuyển. Cứ như thế, cái xe cọc cạch, trung thành với chủ như một người đồng bọn thiết lê lết khắp sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định.

*

Những ngày này, tôi là khách trực thuộc của quán cafe Thu Hương con đường Hai Bà Trưng. Tiệm nằm ở 1 vị trí đẹp, chiếm bố lô khu đất ngó chéo cánh qua phía trại hòm Tobia; nơi đây có một căn phòng hẹp vừa đặt quầy thu tiền, vừa là nơi ngồi cho hầu hết ai phù hợp nghe nhạc với âm nhạc lớn, phần còn lại là 1 trong những sân gạch ốp rộng, có mái bịt nhưng không ngăn vách, trường đoản cú trong rất có thể nhìn rõ đi xuống đường qua những song sắt nhỏ tuổi sơn xanh với một giàn hoa giấy đậy rợp. Ngồi đây hoàn toàn có thể nghe được văng vẳng giờ đồng hồ nhạc vọng ra từ bên trong; cảm được chút riêng biệt tư giải pháp biệt, dẫu vậy đồng thời cũng có thể nhận ra được sức sinh sống bừng lên từng sáng, vóc dáng mệt mỏi, u ám mỗi chiều vẫn lặng lờ rã qua trên đường phía ngoài.

Xem thêm:

Chủ quán ở đấy là một bạn đặc biệt: khó chịu một giải pháp dễ thương. Trong khi với ông, bán coffe chỉ như một giải pháp tiêu khiển với pha cà phê là 1 trong những nghệ thuật kỳ thú. Ông hãnh diện với tăm tiếng của Thu Hương và muốn bảo đảm nó. Bạn là khách uống cafe phải không? Xin cứ ngồi yên ổn đó. Cafe được bưng tới, ông nhà sẽ ngồi đâu đó quan giáp và sẽ mở ra đúng cơ hội cạn phin, sẽ bỏ đường, khuấy đều cho chính mình và sẽ lịch lãm “xin mời” lúc mọi việc hoàn tất. Ly cafe như vậy mới là cafe Thu Hương, đó là cung phương pháp của Thu Hương, điểm sáng của Thu Hương. Vào lãnh vực marketing quán cà phê, có người dùng âm thanh; có người dùng ánh sáng và cảnh trí; có người nhờ sự mềm dịu của tiếp viên; có người tiêu dùng phẩm chất của cafe để thu hút khách. Ông nhà Thu mùi hương đã chọn lựa cách cuối cùng, biện pháp khó nhất và ông sẽ thành công. Khách cho với Thu mùi hương là ai? các lắm, nhưng mà dù từ đâu họ đều phải có điểm kiểu như nhau là tất cả đều trẻ em và đều có vẻ “chữ nghĩa” lắm; “ông”, “bà” nào thì cũng tha tập cours quằn tay, cộng thêm những tập san Sử địa, Bách khoa, Văn và vân vân…

Bạn thường ăn phở con gà Hiền Vương, phở Pasteur; chúng ta thường đi qua đi lại liếc liếc mấy bộ quần áo cưới đẹp trong nhà may áo lâu năm Thiết Lập, vậy chúng ta có biết coffe Hồng chỗ nào không? Thì đó chứ đâu, gần công ty may Thiết Lập, bí quyết vài căn về phía con đường Nguyễn Đình Chiểu, ngó xéo qua mấy cây cổ thụ ở hàng rào Trung trọng tâm Thực nghiệm y tế (Viện Pasteur). Tôi nên hỏi vày tôi biết rất có thể bạn không để ý. Quán bé dại xíu hà, cùng với lại cái thương hiệu Hồng và tiền diện của nó trông ủ ê cũ kỹ lắm, chứ không cần sơn phết hoa hòe, đèn treo hoa kết gì cả. Từ ngoài nhìn vào, quán như phần lớn ngôi nhà thông thường khác, với một chiếc cửa sổ lúc nào cũng đóng cùng một cánh cửa đi ra vào nhỏ, nhiều loại sắt cuộn kéo qua kéo lại. Quán hạn hẹp và sâu, với một cái quầy cong cong, tấn công verni màu đá quý sậm, bên trên mặt gồm để một ngọn bóng ngủ chân thấp, với loại chụp to có vẽ hình hai thiếu phụ đội nón lá; một lọ đựng hoa tươi; một nhỏ thỏ nhồi bông và một cái cắm viết bởi thủy tinh color tím than. Phía sau, lúc nào thì cũng thấp nháng một làn tóc dài, đen tuyền, óng ả, vừa như lãng mạng phô bày vừa như thẹn thùng, che dấu.Cà phê Hồng, về nước ngoài dáng, thực ra không tồn tại gì xứng đáng nói ngoài cái vẻ xuề xòa, bình dị, tạo cảm hứng ấm cúng, thân tình và gần gũi; tuy nhiên, ví như ngồi lâu sinh hoạt đó bạn sẽ cảm được, sẽ nhận thấy những nét hết sức riêng, rất đặc biệt quan trọng khiến các bạn sẽ ghiền cho và thích trở lại. Hồi kia nhạc Trịnh Công Sơn đã trở thành một chiếc “mốt”, một cơn dịch truyền lan mọi nơi, đậu lại bên trên môi những người, đọng lại trong thâm tâm mỗi người. Cafe Hồng sẽ tận dụng buổi tối đa, phân tích ra là chỉ hát loại nhạc này và những người khách đến quán – những bạn trẻ xốc xếch một chút, “bụi” một chút (làm như không vết mờ do bụi thì ko là trí thức)- vẫn vừa uống cafe vừa uống loại rã tránh trong giọng hát của Khánh Ly. Không hiểu nhiều do sáng kiến của các cô chủ, muốn tạo nên quán một không khí văn nghệ, một diện mạo trí thức hay vị tình thân cùng sự thân quen biết với những tác giả cơ mà ở cà phê Hồng lâu lâu lại có reviews và bày bán các sách bắt đầu xuất bản, phần nhiều là của hai nhà trình diễn và Thái Độ và của những tác đưa được xem là dấn thân, tiến bộ. Lại sở hữu cả Time, Newsweek mang lại những chúng ta nào khát báo nước ngoài. Tiệm có tía cô chủ, bố chị em; người lớn nhất trên hai mươi cùng người nhỏ dại nhất mười lăm, mười sáu gì đó. Nói thật lòng, cả bố cô đều bình thường chung, không khuynh quốc khuynh thành gì, nhưng toàn bộ cùng tất cả những đặc điểm rất dễ làm xốn xang lòng người: Cả ba đều phải có mái tóc siêu dài, bàn tay hết sức đẹp và ít nói, ít cười, trừ cô chị. Trong thời hạn 1980, Cà-phê Hồng không còn, tôi đã thường đứng lại vô cùng lâu, nhìn vào vùng xưa cùng tự hỏi: những người đã có thời ngồi đây mong ước và hy vọng giờ đâu cả rồi? Còn người mẹ cô Hồng: những nhỏ dại nhẹ đái thư, những nhỏ thả tay ngà, phần đa uyển chuyển “chim di” giờ sầm uất phương nào?

Viện Đại học tập Vạn Hạnh open muộn màng nhưng mà ngay từ đầy đủ năm đầu tiên nó đã thừa hưởng được những thuận lợi to lớn về vai trung phong lý, thuộc với phần nhiều tên tuổi đã giúp cho Đại học tập Vạn Hạnh được quan sát vừa như 1 cơ sở giáo dục khả tín, vừa như 1 tập hợp của không ít thành phần trẻ tuổi ý thức và dấn thân. Mặc dù nhiên, bên cạnh đó cái hồn của Đại học Vạn Hạnh được đặt ở một tiệm cà phê: tiệm Nắng mới ở dốc cầu, ngó xéo về phía chợ Trương Minh Giảng. Cửa hàng Nắng Mới có khá nhiều ưu thế để thay đổi đất nhà đất của dân Vạn Hạnh, trước nhất vày gần gũi, tiếp theo là quang cảnh đẹp, nhạc tinh lọc và cuối cùng, có lẽ quan trọng nhất là sự việc thấp thoáng của các bóng hồng, có vẻ như tha thướt, có vẻ như chữ nghĩa. Những nhóm làm thơ trẻ đã lên và đang chiếm hầu như đặn các cột thơ trên báo chí sài gòn ngồi đồng từ sáng đến tối để… làm cho thơ. Dẫu vậy đông hơn cả, ấm cúng hơn cả là rất nhiều nhóm nhì người, một tóc dài, một tóc ngắn chờ vào lớp, hóng tan trường và đợi nhau. Nắng bắt đầu đã sinh sống với Vạn Hạnh cho tới ngày cuối cùng. Nắng new nay ko còn. đầy đủ con tín đồ cũ tứ tán muôn phương.