BÁNH TRÔI TÀU PHẠM BẰNG

Từ hầu hết ngày vào cuối tháng 10, cúc hoạ mi ban đầu xoè cánh white trên chiếc xe đạp điện khắp phố cổ, cây bàng đỏ, nhánh liễu xanh chịu nạm lá mới,… cùng một nhanh chóng mai bước đi ra đường đã thấy loại lành rét của gió heo may phà vào lòng phố… Đông về.

Bạn đang xem: Bánh trôi tàu phạm bằng



Đông dìu dịu vướng vào lòng Hà Nội, làm cả khu đất trời thay đổi - thật đông.

Tôi tuyệt chọn 1 trong các buổi sáng của ngày cuối năm ấy, để lang thang khắp những nhỏ phố bé dại Hà Nội. Ngồi nhâm nhi bóc tách trà gừng của bà lão trên đường Hàng Quạt, nghe dăm cha chuyện chợ, chuyện đời của mấy cô mặt hàng gánh bán buôn. Và chờ đợi cho tới khi hơi lạnh nở rộ trong không khí, ướm sệt vào ngõ ngách bé nhỏ nhỏ, tôi lại tạt qua phố hàng Giầy.


Giờ chiều. Người người. Đông đúc. Rộn ràng. Trong bé ngõ quà úa, ai ai vội nôn nả vàng bên nồi to nồi nhỏ, trong bao gồm thứ nước sánh vàng, thơm nức hương thơm gừng tươi và đầy đủ viên bột hình trụ trắng trong. À! Là trôi tàu.

Cái đồ vật bánh thơm thảo, tưởng lạ cơ mà quen ấy sẽ nằm trên tuyến phố cũ ấy hàng chục năm trời, trở thành thức quà ăn uống vặt thân quen. Qua bao nỗ lực hệ, người tp. Hà nội đều ở trong nằm lòng, rằng:

“Ăn bánh trôi tàu thì phải đến trôi tàu cố gắng nghệ sĩ Phạm bởi mới đúng nghĩa!”




Hà Nội có tương đối nhiều phố to, phố nhỏ. Như sản phẩm Đào, sản phẩm Bạc, sản phẩm Buồm… phố mặt hàng Giầy cũng buôn bán mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết, đa số là giày dép. Ấy vậy nhưng ngay giữa tuyến phố này, loại quán bánh nhỏ tuổi xinh, không biển lớn hiệu mong kì, ko khua chiêng múa trống,… suốt 30 năm vẫn lan tràn người.

Góc ngồi nhỏ tuổi hẹp giữ nhỏ ngõ vàng, biển hiệu bởi tờ giấy A4, nồi nước đá quý sánh đặc sôi già, vài cha chiếc ghế con… là thành quán. Cứ trung bình 15h, những cô những chú khoảng tuổi trung niên lại dựng xe pháo vào quán, có fan đưa con đi dạo tìm tới, muộn rộng là thấy các cô cậu học trò cũng í ới rủ nhau mang đến trôi tàu bác Phạm Bằng.

Hà Nội kế bên kia xô bồ, gấp vã lắm! nhưng mà ở vào phố hàng Giấy, tín đồ ta như trầm mình hơn, đơn giản dễ dàng hơn và nhàn rỗi đi. Người ta tìm tới quán bánh như một lẽ thường tình, call đôi bát bánh, tâm tư dăm chuyện, hưởng thụ thú vui tao nhã cuối ngày rét mướt.



Bánh trôi tàu chưa hẳn món nạp năng lượng gốc của người Việt, mà được gia nhập từ Trung Quốc. Ngày xưa, phố hàng Giầy là khu vực sinh sinh sống của bạn Hoa. Một số trong những người Việt cũng sống nghỉ ngơi đó, làm nạp năng lượng chung cùng học được nghề làm bánh trôi tàu. Về sau, khi người Hoa không sống ở đó nữa, những mái ấm gia đình người Việt liên tiếp phát triển bánh trôi tàu - một thức quà ăn uống vặt mới lạ, khác hoàn toàn với bánh trôi ta.

“Ngày xưa, cha mẹ chú học tập được nghề trôi tàu trường đoản cú phố bạn Hoa cần mới dựng quán buôn bán buôn. Sau này mẹ mất, ba giữ quán bởi tình yêu thương với mẹ. Bố mất rồi, thì vẫn truyền nghề cho nhỏ cho con cháu để tiếp nối truyền thống, duy trì nét văn hóa truyền thống ẩm thực Hà Nội…” - Chú Phạm Thanh Tùng (con trai út của gắng nghệ sĩ Phạm Bằng) chia sẻ.



Trôi tàu Phạm bởi chỉ có bố món chính: bánh trôi tàu, chí nhưng phù, lục tàu xá. Nghe trôi tàu, song lại không khác mấy với bánh trôi ta, ít nhất chỉ sinh hoạt vỏ bánh, nhân bánh.

Nếu như bánh trôi ta có vỏ mềm, nhân đường mật mía thì bánh trôi tàu lại sở hữu vỏ dai, cứng hơn, nhân dừa đỗ xanh hoặc vừng đen, và chan thêm nước mật thơm nhẹ gừng. Lục tàu xá dịch ra giờ đồng hồ Việt nghĩa là đậu xanh, thường chế tao cùng hạt sen, dừa tươi, nước con đường và bột báng sánh mịn. Chí nhưng phù thì là mè đen, rang thơm rồi xay nhuyễn thành nước, hòa cùng với đường.


Để bao gồm mẻ bánh thơm ngon, người thợ làm đề nghị kì công tự khâu chọn nguyên liệu, bí quyết chế biến, và áp dụng những bí quyết gia truyền để tạo ra được thành phầm như ý. Trong bố loại trên, chế tao bánh trôi tàu là trở ngại và đòi hỏi sự tỉ mỉ nhất. Cũng do vậy yêu cầu thợ làm bánh đa số là những mẹ, các cô gái phụ nữ.

Để đạt được độ dai và độ dẻo nhất thiết thì không được sử dụng bột pha sẵn, mà nên xay bột trường đoản cú gạo nếp. Gạo nếp được chọn cũng là loại gạo cũ, chứa trong kho từ 4-5 mon rồi new đem sử dụng. Nếu dùng gạo nếp mới, bánh vẫn bở, dễ vỡ. Gạo ngâm từ sáng sớm, đủ 2-3 tiếng, rồi kế tiếp mới đãi sạch, xay thành bột khô. Quá trình gia công, trộn bột được tiến hành tỉ mỉ theo kinh nghiệm riêng của gia đình.

Sau khi tất cả bột, tín đồ thợ sẽ triển khai nặn thành các viên tròn nhỏ, xếp tức thì ngắn trên những khay lớn, rồi lần lượt mang đi luộc. Luộc trung bình 10 phút thì bánh chín, đề nghị nhanh tay vớt ra.


Chí mà phù hay lục tàu xá ở chỗ này có mùi vị khá sệt biệt: thơm, bùi, ngọt thanh, không ngấy. Vị khi chọn nguyên liệu, bạn thợ phải cẩn trọng chọn vừng, chọn đậu xanh hạt mẩy, chắc, loại tốt nhất có thể (loại một) để vừa duy trì được vị, vừa đảm đảm bảo an toàn sinh.

Xem thêm: Đầm Trễ Vai Ngọc Trinh Ôm Body Kiểu Trễ Vai Xẻ Tà, Đầm Trễ Vai Tay Dài Đan Dây Đẹp Như Ngọc Trinh

Và điều quan trọng của món trôi tàu nằm tại vị trí chính khâu sản xuất nước gừng. Đường để nấu yêu cầu là mặt đường phèn, đậm hương thơm mía, đỏ nâu đẹp mắt mắt. Vị ngọt của con đường tan một trong những lát gừng tươi lạnh sực, sôi già trên bếp lò đỏ rực. Vừa bỏ bánh ra bát đất, chan ngập thêm mớ đường nóng, rồi rắc ít lạc rang bùi bùi bự béo là tròn vị.


Bánh trôi tàu Phạm bởi không đơn giản dễ dàng chỉ là món ăn. Đó còn là giai thoại về rất nhiều thăng trầm của dòng họ Phạm. Là dòng tình, cái nghĩa tín đồ Hà Thành.

Theo lời cố nghệ sĩ Phạm Bằng, ngày xưa, với đôi tay của người vk tần tảo mặt quán nhỏ, mà bác bỏ có điều kiện để dứt vai diễn. Khi người vk mất, gồm có lúc tưởng như phải ngừng hoạt động quán vì không một ai làm. Nhưng bác vẫn cố gắng giữ cho bằng được, cốt chỉ để tưởng nhớ tới người vợ đầu ấp tay gối đã có lần gồng gánh nồi trôi tàu, nuôi niềm mơ ước diễn xuất của mình.


Đến khi cầm nghệ sĩ qua đời, chú Phạm Thanh Tùng lại tiếp tục giữ truyền thống gia đình. “Khi new mở lại quán, chú gặp khó khăn khi khách hàng phản ánh chưa cảm thấy được hương vị ngày xưa. Biết làm sao được, mình buộc phải tự hạn chế lại kĩ thuật, nêm nếm cho vừa khéo vị. Khi khách có phản hồi tốt, chú cảm xúc rất vui” - chú Tùng đến biết.

Sau bao thăng trầm, chú Tùng vẫn mong muốn sẽ cố gắng hoàn thiện, đưa về hương vị xưa như bố từng làm. Chú cũng hứa trong tương lai xa, rất có thể mang món bánh trôi tàu Phạm bởi đến được với rất nhiều vùng miền, nhiều quý khách hàng hơn nữa.

Không chỉ bạn làm bánh mới quý, mới mong muốn phát triển mà đến cả thực khách hàng xa gần cũng được dành trọn tình cảm cho quán. Có bạn thì tuổi thơ lớn lên với trôi tàu Phạm Bằng. Tất cả người sắp tới ăn một lần, rồi thành khách hàng quen các năm. Cũng có thể có người ăn từ thời điểm ngày trẻ, mang đến trưởng thành, già đi,… rồi sau đó lại dẫn bé dẫn con cháu tới cùng ăn.

Tâm tình của thực khách hàng cứ chân thành, giản solo mà thật đẹp biết bao.


“Ngày ra đi về, chỉ thèm từng một bánh trôi tàu nóng, đậy vàng ươm thơm dịu vị sen dừa”, chị hương thơm Lan, 35 tuổi, quý khách hàng lâu năm của quán trung tâm sự.

Không chỉ gồm chị mùi hương Lan, các người hà thành cũng tìm đến trôi tàu cửa hàng Phạm bởi như một kiến thức vậy. Quãng thời hạn dài thăng trầm sóng gió, những tưởng quán đóng cửa vĩnh viễn, vậy mà lại người tp hà nội vẫn đợi vẫn ngóng trong bi tráng bã.


Để rồi khi toàn bộ qua đi, quán mở cửa, vẫn lan tràn khách. Thậm chí là còn không còn sớm trước 2 tiếng. Bao gồm khách nghe tin tiệm mở lại đến xếp hàng từ sớm, phần vị tò mò, phần vì hy vọng tìm lại kỉ niệm xưa, tra cứu lại hình ảnh bác Phạm Bằng.

Chỉ là bát bánh nhỏ, chút nước gừng nóng, ấy vậy mà lại thực khách trong - ngoài nước, bạn nhà quê - thành phố, trẻ em - già mọi mê tít. Vì chưng đâu nhưng mà bánh trôi tàu Phạm bởi lại nức lòng người ta mang lại vậy?

Bởi trôi tàu Phạm bởi giản solo từ không gian quán, những chiếc ghế bành, biển cả hiệu, đơn giản ngay trong cả chiếc hơi thở êm ấm ngày đông, trong bức ảnh vẽ phong cảnh hà thành trên tường ngăn vàng không được mới mềm….

Bởi mùi hương vị đặc thù của bánh trôi tàu, chí mà lại phù, lục tàu xá. Cắn ngập một miếng, nhân chảy trong miệng, xong thêm thìa nước dùng ấm nóng vị gừng là đủ trọn vẹn.

Và bởi vì suốt 30 năm, trong món bánh trôi tàu ấy, còn đong đầy tình cảm của người Hà Nội giành riêng cho chủ quán - thế nghệ sĩ Phạm Bằng. Đó là sự trân quý, kính trọng!

Để rồi, mọi khi ngồi trong con ngõ nhỏ, hai tay mân mê chén bánh nóng, họ - tôi - chúng ta lại thấy cam kết ức xưa ùa về: bác bỏ Phạm bởi ngồi bên nhà bếp lửa, tay chan bánh, tay tính tiền, miệng cười cợt tươi rói.